Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Người đàn ông "nghèo" trong buổi đấu giá sách



Tôi bị ấn tượng bởi người đàn ông ấy. Một tay xách chiếc bao mà mấy người đánh giày thường xách. Một tay xách chiếc cặp đã cũ nát. Quần áo rách với những mảnh vá nhằng nhịt.
-         Chị ơi, cho tôi hỏi hôm nay ở đây có đấu giá sách cũ phải không?
-         Vâng ! Chú ngồi đây đợi một chút. 9.30h bắt đầu đấu giá.
Ông ấy đến đây để đấu giá sách? Một người đàn ông với vẻ ngoài khốn khổ đến đây để đấu giá những cuốn sách cũ quý hiếm? Người đàn ông khiến tôi tò mò và theo dõi suốt phiên đấu giá.
Buổi đấu giá sách bắt đầu. Những cuốn sách nổi tiếng một thời như Vang bóng một thời, Kiều, Việt Nam văn hóa sử cương, … và những bản nhạc bất hủ Mùa Thu cho em, Thà làm giọt mưa, …và hơn hết, số tiền của buổi đấu giá sẽ được quyên góp vào quỹ từ thiện Sách nói dành cho người mù.
Người đàn ông vẫn chăm chú nhìn vào từng cuốn sách. Tay ôm chặt chiếc cặp rách như sợ ai đó sẽ cướp mất nó. Tôi nhìn người đàn ông đó giữa một rừng người. Những người với bộ quần áo tươm tất. Những cặp mắt kính đầy tri thức. Ông ta càng nổi bật hơn giữa đám đông.
Giá sách khởi điểm không quá cao. Bản nhạc Mùa thu cho em khởi điểm là 20 ngàn đồng với bước đấu giá là 10 ngàn. Có vẻ nó phù hợp với những người “nghèo” như ông. Mặc dù tôi không chắc người đàn ông ấy có thật sự nghèo như vẻ bề ngoài của ông ta hay không.
-         50 ngàn đồng
Người đàn ông kỳ lạ bắt đầu ra giá cho bản nhạc. Có vẻ đắc ý khi  không có ai ra giá hơn.
-         50 ngàn lần một !
Cô MC nói với đầy sự phấn khích và kêu gọi mọi người trả giá thêm.
-         50 ngàn lần hai !
-         100 ngàn !
Một người đàn ông khác bắt đầu vào cuộc đấu giá. Nhìn gương mặt người đàn ông ‘nghèo” trùng xuống. Có lẽ ông sẽ không theo được đến cùng để dành về cho mình bản nhạc cổ.
Cô MC nhìn về phía người đàn ông “nghèo”.
-         Chỉ 110 ngàn chú có thể dành về bản nhạc cho mình.
-         Thôi ! Tôi không mua được !
Giọng người đàn ông có vẻ buồn nhưng miệng lại nhoẻn một nụ cười khiêm nhường.
Vậy là bản nhạc đã thuộc về người đàn ông kia, với giá 100 ngàn.
Buổi đấu giá tiếp tục với đầy sự gay cấn. Những cuốn sách có giá trị lên tới 5 triệu, 10 triệu. Người đàn ông “nghèo” vẫn say sưa nhìn những cuốn sách cũ. Chắc hẳn ông ta phải là người yêu sách lắm. Nhưng những cuốn sách ấy không dành cho ông. Số tiền quá lớn khiến người đàn ông không thể mua được bất kỳ một cuốn nào.
Mỗi lần cuốn sách được bán giá cao ngất ngưởng. Từ 200 ngàn giá ban đầu rồi lên tới 5 triệu. Ông vỗ tay giòn dã như thể cuốn sách đó thuộc về mình. Tôi nhận thấy cảm xúc lẫn lộn của người đàn ông ấy. Có thể ông ấy vui vì mọi người biết quý trọng những cuốn sách cũ. Và thoáng buồn vì mình không phải chủ nhân của chúng.
Tiếc là tôi không có thời gian để trò truyện với ông. Biết đâu, có một dịp nào đó. Ở một phiên chợ sách cũ hay một buổi đấu giá. Tôi lại bắt gặp người đàn ông kỳ lạ này. Và lần sau, nếu có gặp, tôi sẽ bắt chuyện với ông. Người đàn ông kỳ lạ…

Sài Gòn 21/9

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Người Truyền Giáo

Sáng sớm 7.30 tôi bước ra khỏi giường, chuẩn bị cho công việc của ngày mới.
Chạy xe gần 6 cây số, hôm nay điểm đến của tôi là công viên 29 tháng 3, quận 1, TPHCM. Không có gì đặc biệt trong ngày hôm nay, tôi chỉ quay hình một chút rồi tranh thủ tận hưởng không khí trong công viên.
Lâu lắm rồi tôi mới lại ngồi công viên, hình như đây là lần thứ 3 kể từ khi tôi vào Sài Gòn. Có những cặp đôi đang ngồi tâm sự. Có những ông bà đang tập thể dục. Và có lũ trẻ đang chạy nhảy. Mọi thứ thật yên bình, không giống như cuộc sống xô bồ ngoài kìa. Bạn chỉ chạy chậm 1s đèn xanh là đã bị tiếng còi thúc dục phía sau.
Tôi chọn một chiếc ghế gần mặt hồ. Tôi thích ngắm quan cảnh, thích nhìn những ánh nắng xuyên qua kẽ lá. Không đoái hoài đến những cặp đôi tình tứ xung quanh. Tôi tập trung để tận hưởng không gian của riêng tôi.
Tôi cũng kịp mua một cốc cà phê sữa đá để nhâm nhi khi tới đây. Sài Gòn, cà phê rẻ như nước mía Hà Nội. 10/ cốc, lại đúng sở thích của tôi nên tôi dành tặng mình một cốc cà phê mỗi sáng.
Lấy cuốn sách mang theo, tôi tranh thủ không gian yên lặng để đọc vài trang. Cuốn sách nói về một anh chàng công nhân thất nghiệp, một lần tình cờ vào tham gia hội nghị gì đó và “bị” hiểu lầm là nhà báo. Từ đó, anh ta chọn cách giả làm nhà báo để được ăn tiệc và nhận phong bì mỗi ngày. Câu chuyện khá hài hước và tôi đang bị cuốn theo từng dòng chữ. Đã lâu lắm rồi tôi không có nguồn cảm hứng ấy.
Khi tôi đang say sưa với câu chuyện của mình thì một người đàn bà lạ đứng trước mặt và xin phép ngồi nhờ. Kỳ lạ, công viên có rất nhiều ghế, sao bà ấy lại muốn ngồi cạnh tôi. Tôi nghi hoặc nhưng cũng không mấy bận tâm vì đây là nơi công cộng, bà ấy thích ngồi đâu thì ngồi.
Bà ngồi xuống. Tôi vẫn chăm chú đọc sách.
Người đàn bà kỳ lạ bắt đầu đưa ra những câu hỏi han. Tôi không mấy quan tâm mà chỉ trả lời cho xong chuyện.
-         Cháu đọc sách gì vậy? – Vị khách không mời ! Giống cô, cô có phải giống như một vị khách không mời.
Rồi bà tự cười xòa một mình, tôi vẫn không mấy quan tâm.
-         Tại sao cháu lại đọc sách này? Nó hay à ?
-         Không, cháu đang tìm cái hay của nó !
-         Ồ, giới trẻ bây giờ không mấy ai có thời gian để đọc sách, cuộc sống khiến họ chạy theo đồng tiền, công việc.
Nghe bà ấy nói, cứ như tôi là một thanh niên tích cực. Nhưng bà ấy đâu biết rằng, một năm nay đây mới là cuốn sách thứ 2 tôi đọc.
Tôi mỉm cười, mắt vẫn nhìn vào sách và đọc từng chữ, nhưng đầu óc đã bị phân tán bởi người đàn bà nói liên tục bên cạnh.
-         Cháu có biết một nhân vật nổi tiếng đã sống ở thời TCN và Sau CN không?
-         Dạ, không.
Rồi bà đưa ra một số gợi ý, nhưng kỳ thực tôi chẳng nghĩ đến ai. Ở cái thời TCN chắc chỉ có người nguyên thủy. Tôi nghĩ bụng vậy.
-         Đó là chúa Jesu, cháu có biết chúa Jesu không?
-         Cháu không theo đạo.
-         Không, đây không phải là theo đạo hay không, một nhân vật nổi tiếng và có sự ảnh hưởng lớn như vậy cháu nên biết.
Đến giờ phút này tôi đã biết mục đích của người đàn bà này đến đây là gì. Tôi cố gắng tập trung vào cuốn sách của mình để không nghe những gì bà ấy “thuyết giảng”.
-         Chúa là đấng sinh thành, chúa chết không phải vì chúa phạm tội mà là chúa đang chịu tội cho cô, cho cháu.
Tôi cười gượng, còn bà ấy tiếp tục truyền giáo những thứ tôi chẳng quan tâm.
Tôi lật từng trang sách để bà ấy hiểu rằng, tôi vẫn đang đọc sách của mình và bà ấy đang làm phiền không gian yên lặng của tôi.
Chừng hơn 10 phút. Thấy sự thờ ơ của tôi, chắc bà ấy cũng không còn hứng thú để truyền giáo tư tưởng. Bà chuyển qua hỏi han công việc và tôi trả lời miễn cưỡng.
Cuối cùng, bà ấy cũng chịu đứng lên và không quên giới thiệu cho tôi một website về tôn giáo.
Như một maketing chuyên nghiệp, bà chỉ cho tôi từng chuyên mục hấp dẫn mà ai cũng đang tìm kiếm lời lý giải: Vì sao bạn buồn chán, làm sao để cân bằng cuộc sống, làm sao để…. và “ Cháu có thể tải về miễn phí để đọc dần”.
Cảm ơn chúa ! Sau khi nói xong bà ấy đã đi. Trả lại cho tôi không gian yên tĩnh của mình.
Đáng ra buổi sáng của tôi sẽ rất tuyệt nếu không có sự xuất hiện của người truyền giáo kia.
Tất nhiên, con người tin vào những đấng siêu nhiên đó là tôn giáo. Mỗi người có cho mình một tín ngưỡng, một niềm tin riêng. Đối với tôi, tất cả các tôn giáo đều như nhau. Đều hướng con người đến điều tốt đẹp, hướng đến cái thiện. Nhưng tôi không tôn sùng bất kỳ một tôn giáo nào mà chỉ có hướng đến phật giáo nhiều hơn, nhưng tôi không tôn sùng.
Tôi cũng không nghĩ đến việc thuyết phục ai đó tin và theo tín ngưỡng của tôi. Họ sẽ là người tự nghiệm ra, như bà ấy nói “chúa trời sẽ dẫn đường”. Và tất nhiên, bà ấy không phải là chúa trời nên không thể dẫn lối cho tôi đến một tín ngưỡng, tôn giáo nào đó.
Bóng người đàn bà khuất xa dần. Chắc chắn bà ấy lại bắt đầu tìm kiếm những người hay một nhóm người để tiếp tục ‘truyền lửa” tôn giáo. Tôi trộm nghĩ, ai bắt họ đi làm việc này? họ được gì khi làm như vậy? sao thời gian ấy họ không để làm những việc khác có ích hơn, ở bên con cháu họ? …. Có lẽ đó thuộc về tín ngưỡng, có lẽ họ muốn khai sáng văn minh cho con người chăng?
Sài gòn 19/9/2015