Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Tôi vẫn yêu lắm chứ ... hai tiếng Việt Nam

Hôm nay, tôi đã xem một bộ phim : “ Không lối thoát” do Mỹ sản xuất. Thật sự khiến tôi cảm động và cảm thấy tự hào về hình ảnh đất nước Việt Nam trong mắt người làm phim quốc tế.
Bộ phim nói về một gia đình Mỹ đến Thái Lan làm việc và đúng thời kỳ Thái Lan đang khủng hoảng, cuộc chiến diễn ra thảm khóc. Cuối phim, gia đình đã thoát khỏi sự sống và cái chết qua cột mốc biên giới giữa Việt Nam và Thái Lan. Hình ảnh anh bộ đội cụ hồ hiện lên như một phép màu…. Tôi tự hào vì hình ảnh đúng chất bộ đội cụ hồ, những con người đã làm nên trang hào hùng của dân tộc.
Tôi rơi nước mắt vì hình ảnh thân thương ấy… Một thời đạn bom để lấy lại hòa bình cho dân tộc. Rồi đây, những hình ảnh công an phường, dân quân tự vệ,… hay thậm chí là công an, cảnh sát đã làm lem luốc hình ảnh ấy. Cái thời chống Mỹ, chống Pháp hào hùng bao nhiêu thì thời bình lại làm nó suy tàn bấy nhiêu. Nhìn thấy những người dân bị đàn áp bởi chính đồng loại của họ mà cảm thấy xót xa. Những gánh hàng rong đã nuôi nấng bao cử nhân, tiến sĩ, …. hay những bà mẹ Việt Nam anh hùng chỉ được công nhận khi đã về trời. Sao lại vậy, sao càng ngày tôi càng chỉ nhìn thấy những mảng tối của xã hội.
Rồi khi xem bộ phim, lại càng cảm thấy phẫn nộ. Trong mắt bạn bè quốc tế, Việt Nam hòa bình lắm. Việt Nam không có biểu tình, không có bạo động, không có những cuộc nổ súng, đánh bom nơi công cộng. Con người Việt Nam đôn hậu lắm, họ không muốn va chạm, họ muốn sống trong hòa bình. Nhưng những người nông dân ấy, đang sống trong cảnh cam chịu, cam chịu lũ sâu mọt bòn rút từng đồng. Thời xưa hàng trăm thứ thuế, nhưng thời nay hàng triệu thứ thuế. Chỉ khổ người nông dân chân lấm tay bùn.
Cái gì mà gọi là quan làm nô bộc cho dân. Họ chà đạp lên những đồng tiền mồ hôi xương máu của người dân để sống. Họ sung túc khi lương nhà nước chỉ vài ba đồng, … thật khó mà có thể chấp nhận nổi.Còn vụ hai luật sư bị đánh hội đồng do làm bụi bẩn lũ Trai làng. Chả nhẽ, đất nước này loạn đến vậy rồi sao. 

Một phút thôi, để cho tôi thấy tự hào về chế độ, về Đảng cộng sản Việt Nam của quá khứ. 

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Tôn người chết, vùi người sống….


Đi đâu, ở đâu cũng thấy những nghĩa trang liệt sĩ được xây dựng nguy nga. Mỗi tỉnh, mỗi huyện, mỗi xã đều có những nghĩa trang “tiền tỉ”. Tôi không chê trách gì việc xây dựng nghĩa trang liệt sĩ, bởi đối với những người đã mang lại độc lập cho dân tộc thì điều đó hoàn toàn xứng đáng. Thế nhưng, việc “lãng phí” thì liệu có đáng không? Trong khi, những thương binh ở lại hàng ngày vẫn phải đấu tranh với sự sống, với những thương tật mà chiến tranh để lại.
Tôn người chết – đó là điều đáng quý. Những người đã ngã xuống vì tổ quốc đều đáng được tôn thờ. Nhưng, hỡi ôi ! Cuối cùng đó là những nấm mồ, những người đã lìa xa cõi đời. Chúng ta tôn thờ họ, nhưng có cần thiết phải lãng phí tiền của để xây dựng những nghĩa trang thật hoành tráng, thật tốn tiền chỉ để  một năm đến vài lần. Đó chỉ là bề nổi… tôi nhắc lại, tôi không hề chê trách việc xây dựng nghĩa trang, mà chỉ là thấy nhiều nghĩa trang sa hoa quá, “lãng phí” quá. Trong khi những thương binh, những người may mắn sống sót sau những cuộc chiến tranh ấy lại đang sống trong cảnh lam lũ.
Có lẽ, ít nhất một lần các bạn từng nghe thấy những câu chuyện về thương binh không được hưởng chế độ. Có lẽ, trong chúng ta ai cũng ít nhất một lần cảm thấy “thương thay” cho các cụ. Để chứng minh được mình tham gia kháng chiến phải trình đủ các thứ giấy tờ. Mà thời kỳ tham gia chiến tranh, các cụ đâu nghĩ đến việc sau này mình cần tới những giấy tờ vô tri vô giác đó. Rồi khi không chứng minh được thì đành chấp nhận bỏ qua cái thời gian mình tham gia kháng chiến đi. Các cụ nào “may mắn” thương tật, thì được hưởng chế độ cao. Các cụ nào không ‘may mắn” bằng có thể không được công nhận hoặc được đôi chút tiền trợ cấp.
Trong khi họ có thể bỏ ra cả trăm tỉ để xây dựng nghĩa trang, thì không thể bỏ ra vài trăm triệu để đền đáp công ơn thương binh. Có lẽ, nhiều người cho rằng tôi có suy nghĩ thiển cận. Cũng đúng là thiển cận thật, không chứng minh được mình tham gia kháng chiến thì sao được hưởng chế độ chứ. Không thể san bằng các cụ như nhau được. Vậy thôi, đành để các cụ chịu ấm ức đi ! Hành chính nhà nước là một cỗ máy, mà cỗ máy thì chỉ biết vận hành theo đúng quy trình được lắp đặt. Làm gì có chỗ cho Tình – Nghĩa.
Tôi nhớ thời gian làm việc ở Hà Giang. Gặp một cụ tham gia cuộc chiến biên giới Thanh Thủy. Một cuộc chiến nhanh chóng nhưng để lại là những con người thương tật. Cụ cũng không chứng minh được mình tham gia kháng chiến do giấy tờ thất lạc. Và cụ chỉ được hưởng trợ cấp người già mà xã hội “ban tặng”. Cảm thấy đau lòng chứ nhưng biết làm sao…
Tôi viết câu chuyện, viết lên cảm nhận của mình không phải là tôi phản động. Mà đơn giản vì đó là những suy nghĩ của tôi. Một con nhóc mới hơn 20 tuổi thì chỉ nhìn thấy như vậy thôi. Cảm thấy xót xa cho một thế hệ cha ông… còn xót xa hơn cho thế hệ của tôi. Thế hệ không tìm thấy lý tưởng, một lý tưởng để dắt lối… Trước kia, các cụ còn sống, làm việc và phấn đấu vì đất nước. Chiến tranh loạn lạc nhưng người yêu thương người. Còn giờ đây, cuộc sống no ấm đấy, phồn hoa đấy. Nhưng con người coi con người như cỏ rác. Đầu độc nhau ngấm ngầm qua từng miếng ăn. Giết nhau chỉ vì những xích mích nhỏ.
Đôi khi tôi muốn làm một cuộc khảo sát về lý tưởng của giới trẻ. Ngoài làm việc, kiếm tiền và kiếm tiền thì lý tưởng của giới trẻ là gì???? Tôi đang làm việc vì kiếm tiền. Cái lý tưởng gì gì đó tôi không định nghĩa được. Không biết nó tròn méo ra sao? Sống để xây dựng xã hội? Sống để giúp đỡ những người nghèo khó? hay Sống để làm đẹp cho đời ??? Chả phải, đến sống để đấu tranh vì quyền lợi của mình nhiều người còn không có, huống chi sống để đấu tranh cho người khác.

Trở lại câu chuyện về nghĩa trang liệt sĩ và thương binh liệt sĩ. Tôi bị ức chế tâm hồn vì câu chuyện ấy. Nhìn những người thương binh còn sót lại phải sống cảnh khó khăn, rồi nhìn những công trình tiền tỷ ( chưa tính số bị bòn rút). Sao thấy lòng nghẹn lại…. Con người dễ buồn phiền vì những chuyện chẳng liên quan đến mình. 
Sài Gòn 26.10.2015

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Bạn đơn độc chỉ khi bạn muốn vậy !


Nghe có vẻ vô lý đúng không, nhưng sự thật là như vậy đó. Trong cuộc sống này, không bao giờ bạn đơn độc cả, mà có chi đó chỉ là trong ý nghĩ của bạn, trong tâm trí bạn muốn mình đơn độc mà thôi !
Tôi rất thích đi du lịch, đặc biệt là đi phượt, đi bụi. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng tìm được cho mình một người bạn đường. Họ luôn có công việc của họ, sở thích của họ, nếu không có ai đi chung, tôi sẵn sàng xách xe đi một mình.
Đi du lịch một mình, nghe có vẻ buồn tẻ nhỉ. Thì cũng đúng thôi, chả có niềm vui nào mà ta lại vui một mình được. Lương, thưởng, cũng phải rủ hội bạn đi ăn, đi nhậu, mang về cho bố mẹ thêm được ít tiền. Vậy là niềm vui được san sẻ. Vậy mà tôi lại chọn cái thú vui ích kỷ đó. Nhiều người cho rằng, đi một mình thì thà ở nhà còn hơn, lủi thủi vậy buồn chết. Nhưng bạn biết không? không bao giờ bạn đơn độc dù là bạn đi một mình, bởi con người luôn sống xung quanh ta. Không ở nơi đâu chỉ riêng một mình ta cả.
Tôi nhớ nhất là chuyến đi Đất Mũi, Cà Mau. Một chuyến đi không chỉ đơn giản là đi, mà đó còn là những trải nghiệm đáng nhớ. Một mình chạy xe hơn 300km xuống đến Cà Mau, ngồi tàu cao tốc thêm 3 tiếng để xuống đất mũi. Trên đường đi, tôi tranh thủ trò chuyện với những người trên tàu. Nghe những câu chuyện của họ, về cuộc sống của người dân nơi đây. Những người đi cùng nhau thì họ thường trò chuyện với nhau, còn tôi, tôi trò chuyện với tất cả mọi người.
Khi xuống tới Đất Mũi, tôi – lang thang một mình. Có lẽ, chính bởi hình ảnh cô gái với chiếc ba lô, đôi giày thể thao, lại đi một mình nên được nhiều người chú ý.
-         Đi mình ơn hả?
-         Dạ vâng !
Người địa phương hỏi vậy, tôi tạm hiểu là đi một mình hả chứ thực ra lần đầu tiên nghe thấy từ “Mình Ơn”. Tôi đến cột mốc biên giới. Chụp ảnh, ngắm nhìn khung cảnh và ngắm nhìn mọi người. Tôi thấy duy nhất một chú bán nước tại khu thăm quan. Chẳng ngần ngại, tôi ra nói chuyện với chú. Hỏi han về cuộc sống, hỏi han về mọi thứ tại đây. Đó là những người hướng dẫn viên du lịch tuyệt vời nhất.


Sau một hồi nói chuyện, có lẽ do tôi ăn nói có duyên nên chú mời 1 chai nước và nhất quyết không lấy tiền. “Con cứ uống đi, xem sâm Cà Mau có ngon không?”. Cho đến tận lúc rời Cà Mau, tôi vẫn không sao quên được hình ảnh chú bán nước Sâm ấy. Vậy đó, cuộc sống luôn có những người như vậy ? Bạn không cô độc, nếu có chỉ là do bạn muốn mình cô độc thôi.
Trong chuyến đi ấy, tôi còn quen được hai chị cùng đi du lịch với nhau. Chúng tôi đi cùng chuyến tàu, nhưng hai chị không hề biết tôi cùng ngồi trên tàu với họ. Có lẽ, vì đi một mình nên tôi có thời gian dành cho việc quan sát mọi người xung quanh, còn họ thì không. Tôi bắt chuyện và giúp hai chị chụp ảnh. Chúng tôi chia tay nhau ở cột mốc rồi lại tình cờ gặp nhau ở quán ăn phía bến Tàu. Có thể đó là duyên ! Tôi cùng ngồi với hai chị, vậy là tôi không phải ăn một mình – điều mà tôi ghét nhất. Do phải về trước cho kịp chuyến tàu nên tôi đứng dậy trước, tôi thanh toán nhưng hai chị không đồng ý. Tôi tặng hai chị chiếc khăn rằn làm kỷ niệm, coi như chúng tôi có duyên nên mới gặp nhau ở nơi địa đầu tổ quốc.
Không chỉ vậy, tôi còn nói chuyện với một đoàn khách từ Lào Cai xuống Cà Mau. Các cô chú rất vui vẻ và hòa đồng. Trên đường đi, tôi nói chuyện với mọi người. Đến Đất Mũi, tôi cũng giúp mọi người chụp ảnh lưu niệm. Chúng tôi lại về cùng tàu, rồi giữ liên lạc đến tận bây giờ!
Mỗi chuyến đi, tôi đều cảm thấy mình may mắn. Tôi gặp được những người luôn sẵn sàng đón nhận sự chân thành của tôi. Vậy người ta mới nói – từ chân thành sẽ đến được với chân thành – Vì vậy, tôi chẳng bao giờ sợ mình cô độc trong mỗi chuyến đi,… vì chẳng bao giờ tôi đơn độc.
Cà Mau - 17/10/2015












Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Dân thường và trách nhiệm với bản thân



Tôi, môt cô phóng viên trẻ, càng đi tôi càng cảm nhận được sự thiếu trách nhiệm của người dân đối với chính bản thân của họ. Họ không dám, không cần và không muốn lên tiếng để đòi lại chính quyền lợi của bản thân mình.
Trong những phóng sự phản ánh về đường xá, về ô nhiễm, tôi rất vất vả để có thể lấy được ý kiến người dân. Lúc nói chuyện, họ rất hùng hồn, bức xúc, nói không ngừng nghỉ. Nhưng chỉ cần “ Bác cho con xin phép lấy ý kiến, ghi hình của bác về tình trạng này” Thì lời từ chối ngay tức khắc được nói ra không cần suy nghĩ. Họ cho rằng không phải một mình mình hứng chịu những bức xúc đó, ai cũng vậy mà, ở vậy riết quen rồi. Những làng ung thư, những làng chạy thận, …. có lẽ cũng chỉ vì cam chịu mà ra.
Trong một lần tôi phản ánh về tuyến đường liên xã bị cày nát do xe quá trọng tải của các bãi cát gây nên. Đường bụi mù mịt, ổ gà ổ voi lởm chởm,… cửa hàng ven đường thì xịt nước hàng ngày, người dân qua đường té ngã. Vậy mà khi xin phỏng vấn, họ vẫn không chịu lên tiếng bởi. Nếu không đi qua đây thì xe cát đi đâu, bởi ai cũng vậy chứ có phải mình tôi chịu đâu. Đường trọng tải 6 tấn, xe đến 20 – 30 tấn chạy qua. Họ vẫn thản nhiên không bảo vệ quyền lợi của mình mà ung dung hưởng thụ nó từng ngày.
Dân thường – họ không muốn va chạm với bất kỳ ai. Họ chỉ muốn an phận đúng nghĩa. Muốn chịu đựng những tác hại do người khác mang lại. Bao giờ xã hội mới chịu lên tiếng về những góc khuất của cuộc sống. Tôi không hiểu hay họ sợ điều gì? Tại sao họ lại có thể bình thản với chính quyền lợi của họ. Tôi không giám chắc chắn khi tôi phản ánh sẽ đáp lại những thay đổi, nhưng chí ít chính quyền sẽ có sự quan tâm hơn đối với những trường hợp đó. Họ sống trong im lặng và âm thầm chịu đựng.
Có lẽ nên có những buổi tập huấn để người dân có thể dám đòi quyền lợi của mình. Một xã hội mà tầng lớp số đông không có tiếng nói… cảm thấy chán nản. Vừa thương mà vừa giận !
Sài Gòn 7.10

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Tìm đâu “ cái duyên…” ?


Trong chuyến công tác đến Đồng Nai, tôi gặp một người phụ nữ. Tôi không bị ấn tượng bởi chị, mà tôi băn khoăn bởi câu chuyện của chị, câu hỏi  “ Tìm đâu “cái duyên”?
Chị ngoài 30, thân hình đầy đặn, khá hấp dẫn. Chị có một công việc ổn định, là giáo viên của trường đào tạo cán bộ huyện. Có lẽ đối với một người phụ nữ, chị được gọi là mẫu người vợ khá lý tưởng. Chị kể về chuyện của hai mẹ con chị. Tôi tò mò…
-         Bé nhà chị bao nhiêu tuổi rồi?
-         Chị chưa có chồng !
-         Ủa, vậy hai mẹ con chị là….?
-         Là chị và mẹ chị.
Tôi cảm thấy hơi bất ngờ và e ngại vì câu hỏi khá vô duyên của mình. Tôi không nói gì thêm về vấn đề chồng con. Vì đơn giản tôi nghĩ, nếu nói chuyện đó chắc hẳn chị sẽ không vui. «  Một bà cô ế chồng thì chẳng ai muốn nhắc đến chuyện chồng con cả ».
Chị ngồi một lúc rồi bắt đầu lại câu chuyện. Là cái duyên mà em, duyên thì sao mà tìm được, nó tới thì nó tới, mình cứ đợi thôi.
-         Sao chị không đi tìm ai phù hợp với mình ?
-         Không có duyên, khó lắm em à ?
Duyên là cái gì vậy ? Đời người cứ dựa vào chữ duyên, dựa vào chữ phận. Ngày xưa, phụ nữ ai cũng chồng con, chẳng quen chẳng biết nhau mà vẫn sống thuận hòa. Chẳng nhẽ đó tất cả là duyên.
Còn giờ đây, yêu nhau thật lâu, thật sâu rồi chia tay trong nháy mắt. Hay yêu nhau vài ba năm, đến lúc lấy nhau về lại đường ai nấy đi. Đó chẳng chữ cũng là cái duyên bây giờ sao ?
Cái chữ « Duyên » thời nay, thời xưa khác nhau nhiều quá. Người ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu chữ duyên, số. Họ ngày càng mất đi ý thức về trách nhiệm cuộc sống của họ, của những người yêu thương họ. Có người vẫn chờ một chữ duyên để tìm đến yêu thương. Nhưng họ đâu biết rằng, cái duyên mình đã không trân trọng mà bỏ lỡ ở đâu đó. Họ chờ đợi cái gì tốt nhất, chuẩn mực nhất, … vậy mới là cái duyên.
Ai mà định nghĩa, …hiểu được chữ duyên.. !
Sài gòn 1/10/2015


Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Người đàn ông "nghèo" trong buổi đấu giá sách



Tôi bị ấn tượng bởi người đàn ông ấy. Một tay xách chiếc bao mà mấy người đánh giày thường xách. Một tay xách chiếc cặp đã cũ nát. Quần áo rách với những mảnh vá nhằng nhịt.
-         Chị ơi, cho tôi hỏi hôm nay ở đây có đấu giá sách cũ phải không?
-         Vâng ! Chú ngồi đây đợi một chút. 9.30h bắt đầu đấu giá.
Ông ấy đến đây để đấu giá sách? Một người đàn ông với vẻ ngoài khốn khổ đến đây để đấu giá những cuốn sách cũ quý hiếm? Người đàn ông khiến tôi tò mò và theo dõi suốt phiên đấu giá.
Buổi đấu giá sách bắt đầu. Những cuốn sách nổi tiếng một thời như Vang bóng một thời, Kiều, Việt Nam văn hóa sử cương, … và những bản nhạc bất hủ Mùa Thu cho em, Thà làm giọt mưa, …và hơn hết, số tiền của buổi đấu giá sẽ được quyên góp vào quỹ từ thiện Sách nói dành cho người mù.
Người đàn ông vẫn chăm chú nhìn vào từng cuốn sách. Tay ôm chặt chiếc cặp rách như sợ ai đó sẽ cướp mất nó. Tôi nhìn người đàn ông đó giữa một rừng người. Những người với bộ quần áo tươm tất. Những cặp mắt kính đầy tri thức. Ông ta càng nổi bật hơn giữa đám đông.
Giá sách khởi điểm không quá cao. Bản nhạc Mùa thu cho em khởi điểm là 20 ngàn đồng với bước đấu giá là 10 ngàn. Có vẻ nó phù hợp với những người “nghèo” như ông. Mặc dù tôi không chắc người đàn ông ấy có thật sự nghèo như vẻ bề ngoài của ông ta hay không.
-         50 ngàn đồng
Người đàn ông kỳ lạ bắt đầu ra giá cho bản nhạc. Có vẻ đắc ý khi  không có ai ra giá hơn.
-         50 ngàn lần một !
Cô MC nói với đầy sự phấn khích và kêu gọi mọi người trả giá thêm.
-         50 ngàn lần hai !
-         100 ngàn !
Một người đàn ông khác bắt đầu vào cuộc đấu giá. Nhìn gương mặt người đàn ông ‘nghèo” trùng xuống. Có lẽ ông sẽ không theo được đến cùng để dành về cho mình bản nhạc cổ.
Cô MC nhìn về phía người đàn ông “nghèo”.
-         Chỉ 110 ngàn chú có thể dành về bản nhạc cho mình.
-         Thôi ! Tôi không mua được !
Giọng người đàn ông có vẻ buồn nhưng miệng lại nhoẻn một nụ cười khiêm nhường.
Vậy là bản nhạc đã thuộc về người đàn ông kia, với giá 100 ngàn.
Buổi đấu giá tiếp tục với đầy sự gay cấn. Những cuốn sách có giá trị lên tới 5 triệu, 10 triệu. Người đàn ông “nghèo” vẫn say sưa nhìn những cuốn sách cũ. Chắc hẳn ông ta phải là người yêu sách lắm. Nhưng những cuốn sách ấy không dành cho ông. Số tiền quá lớn khiến người đàn ông không thể mua được bất kỳ một cuốn nào.
Mỗi lần cuốn sách được bán giá cao ngất ngưởng. Từ 200 ngàn giá ban đầu rồi lên tới 5 triệu. Ông vỗ tay giòn dã như thể cuốn sách đó thuộc về mình. Tôi nhận thấy cảm xúc lẫn lộn của người đàn ông ấy. Có thể ông ấy vui vì mọi người biết quý trọng những cuốn sách cũ. Và thoáng buồn vì mình không phải chủ nhân của chúng.
Tiếc là tôi không có thời gian để trò truyện với ông. Biết đâu, có một dịp nào đó. Ở một phiên chợ sách cũ hay một buổi đấu giá. Tôi lại bắt gặp người đàn ông kỳ lạ này. Và lần sau, nếu có gặp, tôi sẽ bắt chuyện với ông. Người đàn ông kỳ lạ…

Sài Gòn 21/9

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Người Truyền Giáo

Sáng sớm 7.30 tôi bước ra khỏi giường, chuẩn bị cho công việc của ngày mới.
Chạy xe gần 6 cây số, hôm nay điểm đến của tôi là công viên 29 tháng 3, quận 1, TPHCM. Không có gì đặc biệt trong ngày hôm nay, tôi chỉ quay hình một chút rồi tranh thủ tận hưởng không khí trong công viên.
Lâu lắm rồi tôi mới lại ngồi công viên, hình như đây là lần thứ 3 kể từ khi tôi vào Sài Gòn. Có những cặp đôi đang ngồi tâm sự. Có những ông bà đang tập thể dục. Và có lũ trẻ đang chạy nhảy. Mọi thứ thật yên bình, không giống như cuộc sống xô bồ ngoài kìa. Bạn chỉ chạy chậm 1s đèn xanh là đã bị tiếng còi thúc dục phía sau.
Tôi chọn một chiếc ghế gần mặt hồ. Tôi thích ngắm quan cảnh, thích nhìn những ánh nắng xuyên qua kẽ lá. Không đoái hoài đến những cặp đôi tình tứ xung quanh. Tôi tập trung để tận hưởng không gian của riêng tôi.
Tôi cũng kịp mua một cốc cà phê sữa đá để nhâm nhi khi tới đây. Sài Gòn, cà phê rẻ như nước mía Hà Nội. 10/ cốc, lại đúng sở thích của tôi nên tôi dành tặng mình một cốc cà phê mỗi sáng.
Lấy cuốn sách mang theo, tôi tranh thủ không gian yên lặng để đọc vài trang. Cuốn sách nói về một anh chàng công nhân thất nghiệp, một lần tình cờ vào tham gia hội nghị gì đó và “bị” hiểu lầm là nhà báo. Từ đó, anh ta chọn cách giả làm nhà báo để được ăn tiệc và nhận phong bì mỗi ngày. Câu chuyện khá hài hước và tôi đang bị cuốn theo từng dòng chữ. Đã lâu lắm rồi tôi không có nguồn cảm hứng ấy.
Khi tôi đang say sưa với câu chuyện của mình thì một người đàn bà lạ đứng trước mặt và xin phép ngồi nhờ. Kỳ lạ, công viên có rất nhiều ghế, sao bà ấy lại muốn ngồi cạnh tôi. Tôi nghi hoặc nhưng cũng không mấy bận tâm vì đây là nơi công cộng, bà ấy thích ngồi đâu thì ngồi.
Bà ngồi xuống. Tôi vẫn chăm chú đọc sách.
Người đàn bà kỳ lạ bắt đầu đưa ra những câu hỏi han. Tôi không mấy quan tâm mà chỉ trả lời cho xong chuyện.
-         Cháu đọc sách gì vậy? – Vị khách không mời ! Giống cô, cô có phải giống như một vị khách không mời.
Rồi bà tự cười xòa một mình, tôi vẫn không mấy quan tâm.
-         Tại sao cháu lại đọc sách này? Nó hay à ?
-         Không, cháu đang tìm cái hay của nó !
-         Ồ, giới trẻ bây giờ không mấy ai có thời gian để đọc sách, cuộc sống khiến họ chạy theo đồng tiền, công việc.
Nghe bà ấy nói, cứ như tôi là một thanh niên tích cực. Nhưng bà ấy đâu biết rằng, một năm nay đây mới là cuốn sách thứ 2 tôi đọc.
Tôi mỉm cười, mắt vẫn nhìn vào sách và đọc từng chữ, nhưng đầu óc đã bị phân tán bởi người đàn bà nói liên tục bên cạnh.
-         Cháu có biết một nhân vật nổi tiếng đã sống ở thời TCN và Sau CN không?
-         Dạ, không.
Rồi bà đưa ra một số gợi ý, nhưng kỳ thực tôi chẳng nghĩ đến ai. Ở cái thời TCN chắc chỉ có người nguyên thủy. Tôi nghĩ bụng vậy.
-         Đó là chúa Jesu, cháu có biết chúa Jesu không?
-         Cháu không theo đạo.
-         Không, đây không phải là theo đạo hay không, một nhân vật nổi tiếng và có sự ảnh hưởng lớn như vậy cháu nên biết.
Đến giờ phút này tôi đã biết mục đích của người đàn bà này đến đây là gì. Tôi cố gắng tập trung vào cuốn sách của mình để không nghe những gì bà ấy “thuyết giảng”.
-         Chúa là đấng sinh thành, chúa chết không phải vì chúa phạm tội mà là chúa đang chịu tội cho cô, cho cháu.
Tôi cười gượng, còn bà ấy tiếp tục truyền giáo những thứ tôi chẳng quan tâm.
Tôi lật từng trang sách để bà ấy hiểu rằng, tôi vẫn đang đọc sách của mình và bà ấy đang làm phiền không gian yên lặng của tôi.
Chừng hơn 10 phút. Thấy sự thờ ơ của tôi, chắc bà ấy cũng không còn hứng thú để truyền giáo tư tưởng. Bà chuyển qua hỏi han công việc và tôi trả lời miễn cưỡng.
Cuối cùng, bà ấy cũng chịu đứng lên và không quên giới thiệu cho tôi một website về tôn giáo.
Như một maketing chuyên nghiệp, bà chỉ cho tôi từng chuyên mục hấp dẫn mà ai cũng đang tìm kiếm lời lý giải: Vì sao bạn buồn chán, làm sao để cân bằng cuộc sống, làm sao để…. và “ Cháu có thể tải về miễn phí để đọc dần”.
Cảm ơn chúa ! Sau khi nói xong bà ấy đã đi. Trả lại cho tôi không gian yên tĩnh của mình.
Đáng ra buổi sáng của tôi sẽ rất tuyệt nếu không có sự xuất hiện của người truyền giáo kia.
Tất nhiên, con người tin vào những đấng siêu nhiên đó là tôn giáo. Mỗi người có cho mình một tín ngưỡng, một niềm tin riêng. Đối với tôi, tất cả các tôn giáo đều như nhau. Đều hướng con người đến điều tốt đẹp, hướng đến cái thiện. Nhưng tôi không tôn sùng bất kỳ một tôn giáo nào mà chỉ có hướng đến phật giáo nhiều hơn, nhưng tôi không tôn sùng.
Tôi cũng không nghĩ đến việc thuyết phục ai đó tin và theo tín ngưỡng của tôi. Họ sẽ là người tự nghiệm ra, như bà ấy nói “chúa trời sẽ dẫn đường”. Và tất nhiên, bà ấy không phải là chúa trời nên không thể dẫn lối cho tôi đến một tín ngưỡng, tôn giáo nào đó.
Bóng người đàn bà khuất xa dần. Chắc chắn bà ấy lại bắt đầu tìm kiếm những người hay một nhóm người để tiếp tục ‘truyền lửa” tôn giáo. Tôi trộm nghĩ, ai bắt họ đi làm việc này? họ được gì khi làm như vậy? sao thời gian ấy họ không để làm những việc khác có ích hơn, ở bên con cháu họ? …. Có lẽ đó thuộc về tín ngưỡng, có lẽ họ muốn khai sáng văn minh cho con người chăng?
Sài gòn 19/9/2015